Trả lời ngắn gọn: Thiết bị hỗ trợ thị giác cho người mù hoặc người có thị lực rất thấp không chỉ có một loại “mắt điện tử”. Công nghệ hiện nay gồm cảm biến siêu âm, camera kết hợp AI, thiết bị chuyển hình ảnh thành âm thanh hoặc rung và một số hệ thống cấy ghép thị giác đang được nghiên cứu hoặc sử dụng trong phạm vi hạn chế.
Thiết bị cảm biến khoảng cách hoạt động như thế nào?
Cảm biến siêu âm hoặc laser có thể đo khoảng cách tới vật cản rồi chuyển thông tin thành âm thanh, rung hoặc tín hiệu xúc giác. Người dùng học cách liên hệ kiểu tín hiệu với khoảng cách và hướng để hỗ trợ di chuyển. Thiết bị này không tạo lại hình ảnh thị giác như mắt bình thường.
Camera và trí tuệ nhân tạo có thể mô tả môi trường
Camera gắn trên kính hoặc điện thoại có thể nhận dạng chữ, tiền, đồ vật, người hoặc chướng ngại rồi đọc thông tin bằng giọng nói. Khả năng phụ thuộc phần mềm, ánh sáng, kết nối và điều kiện thực tế nên không thể thay thế hoàn toàn gậy trắng hoặc chó dẫn đường.
Cấy ghép thị giác là lĩnh vực khác
Một số hệ thống kích thích võng mạc hoặc đường dẫn truyền thị giác từng được phát triển cho những bệnh cụ thể. Chúng không phù hợp với mọi nguyên nhân mù và thường chỉ tạo cảm nhận ánh sáng hoặc hình dạng đơn giản, không phải thị lực bình thường.
Công nghệ hỗ trợ phải phù hợp từng người
Nguyên nhân mất thị lực, khả năng nghe, xúc giác, kỹ năng định hướng và môi trường sống quyết định thiết bị nào hữu ích. Cách tốt nhất là kết hợp đánh giá phục hồi chức năng thị giác với nhu cầu thực tế của người dùng.
