Trả lời ngắn gọn: Khi luộc chín ở nhiệt độ cao, vỏ trứng chịu nhiệt nhanh, lòng trắng trứng truyền nhiệt chậm, vì vậy mức độ giãn nở của vỏ trứng tương đối lớn một chút.
Nguyên lý vật lý
Trứng gà gồm vỏ cứng và lòng trắng, lòng đỏ mềm tạo thành. Thông thường, sau khi luộc chín, lòng trắng và vỏ trứng dính sát lại, không dễ tách chúng ra.
Nhưng người ta thường luộc trứng chín rồi thả ngay vào trong nước lạnh. Khi đó bóc lớp vỏ đi sẽ thấy dễ hơn nhiều.
Các đại lượng và điều kiện liên quan
Đó là vì nguyên nhân gì vậy? Thì ra, trừ một vài loại vật chất ra, vật thể nói chung đều có đặc tính nóng nở, lạnh co.
Với nguyên liệu vật chất khác nhau, mức độ nóng nở lạnh co cũng khác nhau. Khi nhiệt độ thay đổi nhiều, nhịp điệu nóng nở ra, lạnh co lại của vỏ trứng và lòng trắng trứng không đồng đều.
Sau khi ngâm vào trong nước lạnh, vỏ trứng lại nhanh chóng chịu lạnh mà co lại. Còn lòng trắng trứng vẫn ở nhiệt độ cũ mà không kịp co lại.
Khi ấy, có một phần lòng trắng trứng liền bị vỏ trứng dồn ép vào chỗ trống ở đầu quả trứng. Khi lòng trắng trứng vì nhiệt độ hạ thấp mà co lại, do sự giảm nhỏ của thể tích, lòng trắng trứng liền thoát khỏi sự kết dính với vỏ trứng, qua đó làm cho vỏ trứng rất dễ bóc ra.
Điều kiện làm hiện tượng thay đổi
Điểm đáng nhớ ở “Vì sao khi luộc chín trứng, ngâm vào nước lạnh thì dễ bóc vỏ hơn” là hiện tượng nhìn thấy thường là kết quả của nhiều yếu tố cùng lúc. Cần ưu tiên nguyên nhân vật lý trực tiếp, sau đó mới xét các yếu tố phụ như ma sát, trao đổi nhiệt, độ ẩm hay hình học của vật. Cách phân tích này giúp tránh các giải thích đơn giản hóa quá mức.
