Trả lời ngắn gọn: Ruồi không miễn nhiễm với mọi vi khuẩn. Chúng có hệ miễn dịch bẩm sinh và nhiều vi sinh vật gây bệnh cho người không gây bệnh giống hệt cho côn trùng. Tuy nhiên ruồi vẫn có thể nhiễm mầm bệnh và mang chúng trên chân, cơ thể hoặc trong đường tiêu hóa.
Mầm bệnh có tính đặc hiệu với vật chủ
Một vi khuẩn có thể gây bệnh nặng ở người nhưng không phát triển hoặc không tạo độc lực tương tự trong cơ thể ruồi. Nhiệt độ cơ thể, môi trường ruột và các phân tử miễn dịch của côn trùng khác với người, vì vậy kết quả tiếp xúc không giống nhau.
Điều đó không có nghĩa ruồi 'không bao giờ bị bệnh'. Ruồi có virus, nấm, vi khuẩn và ký sinh trùng riêng có thể làm chúng suy yếu hoặc chết.
Vì sao ruồi lại là vật trung gian truyền bẩn?
Ruồi nhà thường tiếp xúc với phân, rác và chất hữu cơ phân hủy rồi bay tới thức ăn. Bề mặt chân và cơ thể có thể mang vi sinh vật; ngoài ra ruồi có thể nuốt mầm bệnh rồi thải ra hoặc làm nhiễm bẩn bề mặt sau đó.
Vì thế nguy cơ đối với con người chủ yếu nằm ở việc ruồi chuyển mầm bệnh giữa nơi bẩn và thực phẩm, chứ không phải ruồi phải bị bệnh trước mới truyền được.
Giảm nguy cơ bằng cách nào?
Che kín thực phẩm, xử lý rác và chất thải đúng cách, vệ sinh bề mặt chế biến và hạn chế nơi ruồi sinh sản là biện pháp thực tế nhất. Thức ăn đã bị ruồi bu nhiều trong môi trường mất vệ sinh không nên được xem là an toàn chỉ vì không thấy thay đổi bên ngoài.
Cũng không cần hoảng sợ khi một con ruồi vô tình bay qua. Nguy cơ phụ thuộc mức độ ô nhiễm, thời gian tiếp xúc và điều kiện bảo quản thực phẩm.
