Trả lời ngắn gọn: Truyền thông đa phương tiện là việc truyền và trao đổi kết hợp nhiều dạng nội dung như văn bản, hình ảnh, âm thanh, video và dữ liệu tương tác. Ngày nay phần lớn dịch vụ này chạy trên mạng IP: họp trực tuyến, streaming, mạng xã hội, học trực tuyến và trò chơi.
Các loại dữ liệu có yêu cầu khác nhau
Văn bản và tệp có thể chờ truyền lại nếu có lỗi. Âm thanh và video thời gian thực lại nhạy với độ trễ và jitter, nên hệ thống phải cân bằng giữa chất lượng, tốc độ và độ ổn định.
Các codec nén âm thanh/video giúp giảm băng thông nhưng cũng tạo thêm độ trễ và có thể làm giảm chất lượng nếu nén quá mạnh.
Mạng phải phối hợp nhiều lớp
Ứng dụng tạo nội dung; giao thức truyền đóng gói dữ liệu; hệ điều hành và thiết bị mạng chuyển gói; máy chủ hoặc mạng phân phối nội dung giúp đưa dữ liệu tới người dùng gần hơn.
Một cuộc gọi video nhìn đơn giản nhưng phía sau có xử lý camera, micro, mã hóa, truyền mạng, đồng bộ và giải mã liên tục.
Multimedia không còn là tính năng “đặc biệt”
Thập niên 1990, máy tính phát video và âm thanh được xem là khả năng mới. Hiện nay đa phương tiện là chức năng cơ bản của điện thoại, TV, trình duyệt và phần lớn ứng dụng trực tuyến.
Đồng bộ hình và tiếng là một bài toán quan trọng
Trong video trực tuyến, âm thanh và hình ảnh thường được mã hóa thành các luồng riêng rồi gắn dấu thời gian. Nếu mạng hoặc bộ đệm xử lý chúng khác nhau, người xem có thể thấy tiếng đi trước hoặc sau hình. Hệ thống đa phương tiện phải giữ đồng bộ trong khi vẫn thích nghi với băng thông biến động. Đây là ví dụ cho thấy truyền multimedia không chỉ là “gửi nhiều loại dữ liệu cùng lúc” mà còn phải duy trì trải nghiệm thời gian thực.
