Trả lời ngắn gọn: VCD chứa được hình ảnh và âm thanh vì video, âm thanh được số hóa, nén theo chuẩn MPEG-1 và ghi thành dữ liệu trên đĩa quang kiểu CD. Đầu đọc dùng laser để đọc dữ liệu; VCD không lưu bằng “rãnh từ”.
Hình và tiếng đều trở thành dữ liệu số
Máy tính không ghi trực tiếp từng “bức hình” lên đĩa. Video là chuỗi khung hình và âm thanh được lấy mẫu, sau đó mã hóa thành bit. MPEG-1 nén lượng dữ liệu này để phù hợp dung lượng và tốc độ đọc của CD.
Nhờ nén, một đĩa có thể chứa khoảng hơn một giờ video ở chất lượng VCD.
Đĩa quang được đọc bằng phản xạ laser
Trên đĩa ép công nghiệp có một đường dữ liệu xoắn ốc với các cấu trúc rất nhỏ. Sự thay đổi phản xạ ánh sáng laser được đầu quang biến thành tín hiệu số.
Vì cơ chế là quang học, bụi và vết xước có thể làm tăng lỗi đọc; tuy nhiên đĩa còn có cơ chế sửa lỗi để chịu được một mức hư hại nhất định.
VCD hiện chủ yếu có giá trị lịch sử
DVD, Blu‑ray rồi streaming và tệp số đã vượt VCD về chất lượng và tiện lợi. Dù vậy VCD vẫn là ví dụ dễ hiểu về cách nén dữ liệu giúp một phương tiện lưu trữ hữu hạn chứa được nội dung nghe nhìn.
Nén là yếu tố quan trọng hơn kích thước vật lý
Hai chiếc đĩa cùng kích thước có thể chứa lượng nội dung nghe nhìn khác nhau nếu chuẩn ghi và mức nén khác. VCD được thiết kế quanh khả năng của CD và đầu đọc thời đó nên dùng MPEG-1 với chất lượng giới hạn. Công nghệ hiện đại dùng codec hiệu quả hơn, cho cùng dung lượng nhưng chất lượng cao hơn nhiều. Vì vậy khi hỏi “đĩa nhỏ sao chứa được phim”, câu trả lời chính nằm ở biểu diễn số và nén dữ liệu, không phải ở việc thu nhỏ hình ảnh vật lý.
